|
|
|
Chương 8:
|
|
I. Sự Thay Ðổi Về Giáo Huấn và Truyền Thống Công GiáoTruyền thống Công Giáo về tình dục & sự mật thiết & bậc cha mẹ đã được thử nghiệm và khuôn đúc qua hai ngàn năm lịch sử nhân loại và bởi nhiều nền văn hóa khác nhau. Trong một vài thế hệ và nền văn hóa, con cái được coi là nguyên nhân chính của hôn nhân. Các thế hệ gần đây cổ võ mối quan hệ yêu thương giữa vợ chồng như lý do có giá trị của hôn nhân, và tuyên bố rằng phẩm chất của mối quan hệ này đóng vai trò quan trọng để tạo nên sự lành mạnh về tình cảm và tinh thần của gia đình. Trong quan điểm này, con cái được coi như "hoa quả" của tình yêu vợ chồng. Trong các quốc gia tân tiến, những tiến bộ y khoa bây giờ đảm bảo rằng hầu hết trẻ sơ sinh sẽ lớn lên thành một người trong gia đình. Thêm vào đó, tốn phí của việc nuôi dưỡng và giáo dục con cái vẫn tiếp tục leo thang từ thế hệ này sang thế hệ kia. Các bậc làm cha mẹ cũng phải đắn đo khi nghĩ đến số con cái mà họ có thể nuôi dưỡng và giáo dục cách đầy đủ. Truyền thống Công Giáo ngày càng thông cảm với các cha mẹ cố gắng tìm ra con đường tốt đẹp giữa số con cái mà họ có thể chăm sóc, và sự chu toàn trách nhiệm làm cha mẹ. Truyền thống Công Giáo dạy vợ chồng phải đóng góp đồng đều vào sự quan trọng của việc phát triển liên tục và làm sâu đậm thêm tình yêu giữa hai người, đồng thời cũng để ý đến vai trò làm cha mẹ. Về ý nghĩa của sự giao hợp, giáo huấn Công Giáo nối kết hai yếu tố căn bản của hôn nhân Kitô giáo, đó là, hứa trở nên một người yêu chung thủy và mật thiết, cũng như hứa tạo dựng một quan hệ bền lâu để cung ứng một "mái nhà" thích hợp cho thế hệ con cháu và việc giáo dục, đào tạo chúng. Thời đại tân tiến của chúng ta thường được gọi là thời đại "hậu Kitô hữu", vì những truyền thống quan trọng đối với người Kitô hữu thường được coi là không thích hợp hay "không chạm đến được." Ðiều này rất đúng trong lãnh vực tình dục, sự mật thiết và bậc cha mẹ. Chúng ta sống trong một xã hội tự cho là tình dục "cấp tiến" và "tự do." Xã hội chúng ta coi là "bình thường" khi các thanh thiếu niên "biết chơi bời" trước khi kết hôn. Âm nhạc, quảng cáo và truyền thông đại chúng đề cao việc giao hợp, ngay cả với người qua đường, như một "hành động chấp nhận được" đối với người độc thân. Báo chí trưng ra hình ảnh của những người nổi tiếng trong xã hội luôn luôn cặp kè với những tình nhân mới mà những người này trong tháng qua đã sống chung với ai đó. Bất cứ ý tưởng nào về sự kềm hãm giao hợp chỉ có ý nhắc đến sự nguy hiểm khi giao du với người có bệnh hay có thể bị mang thai ngoài ý muốn; còn vấn đề kết ước của hai người, nếu có, thì cũng rất họa hiếm. Những ai đang chuẩn bị hôn nhân Kitô giáo được coi là khôn ngoan khi để tâm suy nghĩ đến sự kiện là họ đang sống trong một xã hội mà nó KHÔNG dạy những giá trị và sự khéo léo của một tình yêu chung thủy và tín thác của vợ chồng. Ngay cả khi cha mẹ chúng ta là những người chung thủy trong hôn nhân, chúng ta cũng sẽ bị ảnh hưởng mạnh mẽ bởi xã hội rộng lớn hơn mà chúng ta đang sống trong đó, và cũng từ đó mà chúng ta biết cách liên hệ với nhau. Chúng ta có thể biết nhiều về sinh vật học của sự sinh sản và nghệ thuật ái ân qua TV và phim ảnh, nhưng rất có thể chúng ta hoàn toàn không biết cách mật thiết với nhau thực sự như thế nào và hoàn toàn không ý thức gì về những chiều kích tinh thần sâu thẳm hơn về việc giao tình (make love). Những giáo huấn và truyền thống Công Giáo hiện nay về hôn nhân Kitô giáo và bổn phận làm cha mẹ thì dựa trên sự khôn ngoan của quá khứ và cũng kết nạp những hiểu biết mới đây. Tài liệu Giáo Hội Trong Thế Giới Ngày Nay của Công Ðồng Vatican II và thông điệp Humanae Vitae (Sự Sống Con Người) của Ðức Giáo Hoàng Phaolô VI nhấn mạnh đến những giá trị sau: A. Tình yêu vợ chồng thì thiêng liêng vì nó "phản ánh tình yêu của Thiên Chúa dành cho chúng ta." B. Tình yêu vợ chồng cốt là sự mật thiết thực sự. Món quà mà vợ chồng trao cho nhau trong sự giao hợp là phương tiện để làm sâu đậm hơn sự hiểu biết và yêu thương lẫn nhau. C. Cha mẹ cộng tác với Thiên Chúa trong việc sinh sản và giáo dục con cái. Bổn phận làm cha mẹ bắt đầu từ khi thụ thai và tiếp tục cho đến khi đứa bé khôn lớn. D. Việc chăm sóc và giáo dục con cái cần đến trách nhiệm của bậc cha meï. Quyết định sinh con phải bao gồm khả năng nuôi nấng con cái một cách đầy đủ. E. Tôn trọng sự sống, và mở lối cho sự sống. Quyết định có nên sinh con (hay thêm con) hay không, và quyết định dùng phương tiện nào để tránh thụ thai trong giai đoạn hiện tại, phải được thể hiện với sự nhận biết Thiên Chúa mới thực sự là Cha Mẹ. (Xem chương 16 về các phương pháp kế hoạch hoá gia đình). II. Về Tinh Tuý Của Tình Dục và Ái ÂnVẫn còn nhiều người nghĩ đạo Công Giáo thì "coi thường sinh lý" hay dạy là sự giao hợp "chỉ được phép vì lý do sinh con." Cũng không phải bất thường khi nhiều vợ chồng thú nhận là họ không biết sự giao hợp trong hôn nhân thì thánh thiêng. Quy tắc của xã hội về việc "giao cấu" nhưng "đừng nói về sự kết ước" chắc chắn đã ảnh hưởng đến xã hội chúng ta đến độ hầu hết mọi người không hiểu rằng sự giao hợp ngoài hôn nhân đã bóp méo ý nghĩa đích thực của noù. Sự giao hợp giữa hai người chắc chắn sẽ thay đổi sự tương giao của họ. Thánh Phaolô là người đầu tiên dạy rằng sự giao hợp giữa hai Kitô hữu đã kết ước với nhau giúp liên kết họ một cách thật mạnh mẽ và lâu dài đến độ hôn nhân của họ có thể giúp chúng ta hiểu được và cảm nhận được tình yêu vô điều kiện và lâu dài mà Thiên Chúa đã dành cho mỗi người chúng ta: "Chính vì thế, người nam sẽ lìa cha mẹ mà gắn bó với vợ mình, và cả hai sẽ trở nên một thân thể. Ðây là mầu nhiệm cao cả, nhưng tôi muốn nói về Ðức Ki-tô và Hội Thánh" (Êphêsô 5:31 & 32). Sự giao hợp được cử hành trong khung cảnh hôn nhân, có sức mạnh tạo hai người thành một "cặp" không chỉ ở thể xác, nhưng còn ở tâm hồn và linh hồn. Khi hai người giao hợp mà không có sự kết ước để trở nên vợ chồng suốt đời, họ đã cắt đứt ý nghĩa sâu xa nhất của sự giao hợp. Khi Giáo Hội nhắc nhở chúng ta về sự xấu xa của vấn đề tình dục "trước khi kết hôn" là muốn nói đến sự thiếu vắng khía cạnh này trong tình yêu nhục dục không kết ước. III. Về Sự Mật ThiếtPhạm vi căn bản của sự mật thiết trong hôn nhân Kitô giáo không phải là sự thường xuyên hay nồng độ của sự khoái cảm, nhưng đúng hơn là mức độ mà mỗi người cảm thấy an toàn, sung mãn và được chấp nhận qua cảm nghiệm giao tình của vợ chồng. Cuộc phỏng vấn các vợ chồng rất thoả mãn về hôn nhân cho thấy rằng họ biết cách chia sẻ chính con người họ ngày càng nhiều hơn (về tình cảm, trí tuệ, tinh thần) trong nhiều phương cách khác nhau. Việc giao tình của họ không chỉ giới hạn ở sự giao hợp. Họ tìm cách chia sẻ những cảm nghĩ cũng như những lo âu; họ tìm cách dành thì giờ cho nhau trong nhiều kiểu cách khác nhau; họ tìm cách xin lỗi và sửa đổi; họ tìm cách nói cho nhau nghe về hành trình tinh thần. Tuy nhiên, sự giao hợp vẫn là biểu hiện độc đáo của tình yêu và kết ước của họ. Qua những năm tháng, họ trở nên khéo léo và có khả năng để thỏa mãn lẫn nhau trong khi giao hợp. Từ những kinh nghiệm để trở nên người yêu lý tưởng họ biết được sự thật mà Ðức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đã cổ võ trong cuốn sách của ngài Love and Responsibility (Tình Yêu và Trách Nhiệm): "... Tình yêu đòi hỏi phải chú ý đến phản ứng của người phối ngẫu... không vì lý do khoái lạc, nhưng vì lý do vị tha. Phải để ý rằng một cách tự nhiên, người phụ nữ thì khó thích ứng với phản ứng sinh lý của người nam. Có sự bất quân bình tự nhiên về nhịp điệu thể xác và tâm lý giữa người nam và người nữ, do đó cần có sự hoà hợp, mà nó không thể có được nếu không có thiện ý, đặc biệt về phần của người nam, phải cẩn thận quan sát phản ứng của người nữ... Người nam cũng phải để ý đến yếu tố là trong một ý nghĩa nào đó, dường như người nữ ở một thế giới khác, không giống như người nam chỉ ở phương diện thể xác mà còn ở phương diện tâm lý... người nam phải nhận ra thế giới này (của người nữ), và hòa mình vào thế giới đó càng xa càng tốt về phương diện cảm xúc... Dĩ nhiên, người nữ cũng phải cố để thông cảm người nam, và đồng thời chỉ bảo cho người nam hiểu biết về người nưõ." Những vợ chồng Kitô giáo đích thực là những người thực sự biết yêu vì họ tìm cách đo lường sự mật thiết của nhau đến độ họ sẵn sàng liều mình để bị xúc phạm. Không những họ biết nhau về phương diện tình dục, nhưng còn lớn lên trong sự hiểu biết về những hy vọng, mơ ước và lo sợ của nhau và họ tin chắc là đang đi trên một hành trình tinh thần với nhau. V. Về Vai Trò Làm Cha MẹThật khôn ngoan để nói rằng không ai kết hôn chỉ để làm cha mẹ. Một đôi nam nữ có thai với nhau mà chưa kết hôn thì thật thích hợp để được khuyên bảo hãy thận trọng tiến đến hôn nhân "chỉ vì lý do mang thai." Tuy nhiên, một dấu chỉ khác của "thời đại hậu Kitô hữu" là nhiều đôi kết hôn với nhau mà không biết gì đến vai trò làm cha mẹ. Ngay cả những cặp vợ chồng dự định sẽ có con cũng thường bắt đầu đời sống hôn nhân với ý nghĩ họ sẽ "đợi vài năm" trước khi sinh con. Trong thời đại tân tiến của chúng ta, con cái đôi khi được coi là gánh nặng phải tránh né và trì hoãn càng lâu càng tốt. Thận trọng với "những dấu chỉ thời đại này," truyền thống Công Giáo giúp các vợ chồng ý thức vai trò làm cha mẹ. Bất kể đến những âu lo về phẩm chất làm cha mẹ hay lo sợ về thế giới mà con cái họ sẽ lớn lên, đạo Công Giáo tiếp tục dạy rằng tình yêu hôn nhân cốt để sinh con cái. Quyết định có con không cần dựa trên yếu tố là cha mẹ đã có sẵn mọi câu trả lời hay chưa, nhưng dựa trên niềm tin tưởng rằng Thiên Chúa là Cha Mẹ Trung Tín sẽ luôn luôn giúp đỡ các đôi tân hôn trong nỗ lực chia sẻ đời sống và tình yêu cho các thế hệ tương lai. Câu Hỏi Ðể Suy Nghĩ Về Ðối Thoại Chương 8:
|
|
Mọi Trích Dịch Xin Ghi Rõ Xuất Xứ |
|