|
|
|
Chương 18: Làm Cha Mẹ... Ðào Tạo Thế Hệ Mới |
|
|
Trong các chương khác, chúng ta đã kỹ lưỡng nhìn đến "cách đối xử" của gia đình và suy nghĩ đến những "truyền thống" của gia đình chúng ta. Trong chương này, chúng ta sẽ chú ý đến vai trò "làm cha mẹ". Xã hội chúng ta thường đòi hỏi phải được huấn luyện đầy đủ ngay cả những công việc rất ít lương, bởi đó thật kỳ lạ khi xã hội không đòi hỏi phải có bằng cấp cho một công việc chuyên môn nhiều đòi hỏi nhất, đó là trở nên một người làm cha mẹ. Nhật báo và tin tức hàng ngày tiếp tục nhắc nhở chúng ta về những câu chuyện thương tâm của cách dạy con không đúng. Tuy nhiên, xã hội lại không làm gì để biết chắc những người sẽ có con được chuẩn bị cách thích hợp trong việc đào tạo thế hệ mới. Chương này chắc chắn sẽ không giải đáp mọi vấn đề "Làm thế nào để trở nên một người cha mẹ Kitô giáo?" Nhưng nó nhằm đưa ra những điểm rất quan trọng để suy nghĩ trước khi bạn được chúc phúc để ẵm bế đứa con đầu lòng trên tay. 1. Ðứa con thuộc về ai? Ðiểm khởi sự căn bản là làm sáng tỏ những hạn chế đúng đắn và ranh giới của việc làm cha mẹ. Thật dễ để nghĩ đứa trẻ là thuộc sở hữu của một người. Chúng ta thường nói "con tôi" hay "con chúng tôi." Quan điểm này chứa đựng ít nhiều sự thật, vì cha mẹ chắc chắn là người hoàn toàn chịu trách nhiệm đào tạo và giáo dục con cái mà họ được quyền làm cha mẹ. Tuy nhiên, thật quan trọng để nghĩ đến một chân lý sâu xa hơn, có thể nói, tư cách làm cha mẹ của Thiên Chúa. Nếu chúng ta thực sự tin rằng Thiên Chúa là Ðấng Ban Phát mọi sự sống, và Thiên Chúa là "Cha" của tất cả, thì các cha mẹ không bao giờ là "chủ nhân" của con cái, nhưng đúng hơn là những người được Chúa giao phó quyền lợi và trách nhiệm để nuôi nấng con cái của Ngài. "Thiên Chúa là Ðấng ban phát mọi sự sống, nhân tính và thần tính. Xin Chúa chúc lành cho cha của đứa bé này. Ông ta và vợ sẽ là người dạy dỗ đầu tiên của con cái họ trong đức tin. Xin cho họ trở nên những người dạy dỗ tốt nhất, làm chứng cho đức tin qua lời nói cũng như hành động, trong Ðức Giêsu Kitô Chúa chúng ta." Nghi Thức Rửa Tội cho Trẻ Em, 1970. 2. Mục đích của cha mẹ là giúp con cái quý trọng căn tính đích thực của nó là con cái Thiên Chúa. "Chúc tụng Thiên Chúa là Thân Phụ Ðức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta. Trong Ðức Ki-tô, từ cõi trời, Người đã thi ân giáng phúc cho ta hưởng muôn vàn ơn phúc của Thánh Thần. Trong Ðức Ki-tô, Người đã chọn ta trước cả khi tạo thành vũ trụ, để trước thánh nhan Người, ta trở nên tinh tuyền thánh thiện, nhờ tình thương của Người. Theo ý muốn và lòng nhân ái của Người, Người đã tiền định cho ta làm nghĩa tử nhờ Ðức Giêsu Ki-toâ..." Êphêsô 1:3-5. Khi rõ ràng Thiên Chúa là "Cha" đích thực của mọi con cái, thì cũng hiển nhiên là các bậc cha mẹ được giao phó trách nhiệm dạy dỗ và đào tạo mỗi đứa con để khám phá ra hướng đi của nó trong sự Quan Phòng của Thiên Chúa. "... có thể nói là đem mọi sự trên trời và dưới đất dưới quyền thủ lãnh của Chúa Kitoâ" (Êphêsô 1:10). Ðiều này sẽ xảy ra khi các em được dạy về phẩm giá đích thực của các em như "người đồng hương với các thánh, và là người nhà của Thiên Chúa... cả anh chị em nữa, cũng được xây dựng cùng với những người khác thành ngôi nhà Thiên Chúa ngự, nhờ Thần Khí." (Êphêsô 2:19-22) 3. Thể hiện điều này như thế nào? Lời nói thì quan trọng, nhưng hành động còn quan trọng hơn. Nhất là trong những năm đầu tiên, cách bạn đối xử thì quan trọng hơn những gì bạn nói. Do đó bước đầu tiên trong việc làm cha mẹ là thận trọng nhìn lại chính cuộc đời và sự tương giao của bạn và cách đối xử với người khác. Trước khi bạn nghĩ về cách dạy con, hãy xem xét kỹ càng chính cuộc đời bạn, vì cuộc đời bạn sẽ là "phúc âm" đầu tiên của con cái. 4. Huấn luyện con cái với giá trị thích hợp. Những ai đã từng nuôi con sẽ phải công nhận là có những lúc dường như bạn không đủ khả năng để đối phó với con cái như bạn muốn. Con cái có "khả năng" để nhìn ra những khuyết điểm của cha mẹ và "biết cách điều khiển" cha mẹ. Cha mẹ cũng như con cái có lúc cư xử tệ hại, nhưng khi cha mẹ--hoặc con cái--phát triển thói quen trái ngược với những tiêu chuẩn của Phúc Âm thì đó là một điều phải để ý. "Hỡi những người làm cha, đừng chọc tức con cái, nhưng hãy giáo dục chúng với những giáo huấn và khuyên răn của Chúa" (Êphêsô 6:4). "Hỡi những người làm cha, đừng chọc tức con cái, để chúng khỏi trở nên nhát đảm" (Colossê 3:21). 5. Sự quan trọng của "khuôn khổ" và những gì con cái "nhìn thấy". Một vài năm trước đây có khuynh hướng cha mẹ "đối thoại" với con cái về mọi thứ, với ý định là để "lý luận" với con cái và "giải thích" sự việc cho chúng, hơn là chỉ đòi hỏi chúng "nghe lời cách mù quáng". Thật tốt để nói chuyện và giải thích cho con cái, nhưng cũng thật quan trọng để nhớ là trẻ em rất giới hạn về khả năng hiểu biết, lý luận và phán đoán. Ðó là lý do chúng cứ luôn luôn hỏi "tại sao?" Cha mẹ cần đóng vai chính trong sự thiết lập "khuôn khổ" gia đình, ngay cả khi chúng chưa hiểu được. Và vì trẻ em rất bị ảnh hưởng bởi những gì chúng nhìn thấy, nên cũng có giá trị để suy nghĩ đến môi trường trong nhà và những gì chúng "nhìn thấy." Việc sử dụng máy truyền hình cũng là điều quan trọng để nghĩ đến. Cũng nên nghĩ đến ảnh hưởng tích cực của những điều như Thánh Giá treo trong phòng ngủ, một tấm hình Tiệc Ly ở phòng ăn, và Nước Phép để chúc lành cho chúng trước khi đi ngủ để nhắc nhở về bí tích Rửa Tội để được làm con Thiên Chúa. 6. Kế hoạch đặc biệt. Hãy lưu tâm đến những gì đã được tuyên bố, nên thật có giá trị để có một "chương trình hành động" mà bạn và người yêu đã cùng nhau hoạch định. Ðiều này có thể dễ hay khó hoàn thành; bạn có thể thấy ý tưởng của bạn thì khác với người yêu về cách đào tạo và dạy dỗ con cái. Việc viết xuống "chương trình hành động" là cơ hội để hai người chia sẻ và so sánh những ý tưởng cá nhân và rồi công thức hóa thành một kế hoạch chung mà cả hai đều đồng ý áp dụng. Những hoạch định như thế không cần phải "vững như bàn thạch" mà nó luôn luôn có thể thay đổi khi bạn biết cách dạy dỗ con cái ngày càng khôn khéo hơn. Câu Hỏi Ðể Suy Tư & Ðối Thoại Chương 17:
|
|
Mọi Trích Dịch Xin Ghi Rõ Xuất Xứ |
|